Phụ nữ, đàn ông, tiền và hạnh phúc

Tôi thèm " tiền".

Tiền quan trọng lắm. Nó lấp đầy cái bụng, nó cho bạn một mảnh đất và một căn nhà thay vì lang thang. Nó giải quyết hàng tá hóa đơn mà bạn thanh tóan mỗi tháng : Tiền điện,tiền nước, tiền ga, internet...Tiền tạo một nền móng vững chắc nhất cho mọi thứ trong cuộc sống.

Thời đại bây giờ, có mấy ai có thể gào to sống mà không cần tiền?

Những cô bạn gái có sở thích shopping mong có tiền để mua quần áo, rồi tụ tập với nhau đi xem phim, uống nước, ăn kem. Những bạn trai thì cần tiền để mua bạn gái những món quà mà ngày lễ đến, tiền xăng trở nàng đi lòng vòng, những cuộc nhậu nhẹt với bạn bè ở những quán bia hơi. Sinh viên thì cũng chẳng kém khoản phải chi :Tiền học phí, tiền thi lại, học lại, tiền đi thực tập... Nhất những sinh viên học năng khiếu : Tiền mua máy tính để chạy đủ phần mềm đồ họa, tiền giá vẽ, bút kiến trúc, màu vẽ, tiền vải, tiền thuê người mẫu,.. Toàn những thứ giá trên trời. Chưa kể, mỗi con người đều có sở thích. Như tôi, tháng nào cũng cháy túi vì sách hay tạp chí. Cuộc sống bây giờ ta xoay sang phải cũng phải tiền, sang trái cũng tiền. Dường như ta thở dài ra cũng chỉ thiếu tiền mà thôi.



Không chỉ có phụ nữ tham tiền, đàn ông cũng tham tiền lắm đấy.

Tôi không cổ súy những người phụ nữ chạy theo đại gia là đúng nhưng dù ít hay nhiều tôi vẫn thông cảm cho họ. Và tôi có thể nói những người đàn ông yêu phải những cô gái như vậy nên học cách buông tay một cách thanh thản nhất. Cô gái ấy chỉ đơn giản là tự lựa chọn thứ tương lai mà bạn không thể đem cho cô ấy ở hiện tại. Và khi gặp một cô gái đào mỏ một hai lần không có nghĩa là lần thứ ba, thứ bốn vẫn gặp.


Trước khi quyết định Tiền chiếm vị trí thế nào trong cuộc sống hãy để tôi kể hai câu chuyện, một chuyện của tôi và một của bác gái tôi.

...


Khi Tôi còn nhỏ, nhà nghèo nhưng bố tôi vẫn cố trụ ở thành phố. Lớp Tôi toàn đám con nhà giàu, quần áo đẹp, đồ chơi đẹp. Tôi thích lắm nhưng ruốt cuộc hồi đấy cũng hiểu hoàn cảnh gia đình để không vòi vĩnh. Đương nhiên những đứa nhà giàu chẳng thích chơi với tôi. Tôi bị cô lập là điều hiển nhiên. Lớn hơn một chút, Tôi muốn đi học đàn violon nhưng vẫn phải từ bỏ vì điều kiện không cho phép. Và biết bao cô gái, chàng trai cũng từng trải qua cảm giác như tôi, bất lực nhìn ước mơ bị trôi tuột đi. Bây giờ dù kinh tế gia đình đã đỡ hơn nhưng cảm giác xưa vẫn còn nhiều.

Ngày đó, bố mẹ đi làm về mệt nên động tí là chửi rủa con cái hay đánh đập để chút giận. Những câu kiểu như " Địt mẹ mày, sao mày ngu thế!" hay "Tao sinh ra mày làm gì hả đồ vô dụng..." là chuyện xảy ra như cơm bữa. Đứa con hiểu chuyện thì ngấm ngầm chịu đựng vì biết bố mẹ thương mình lắm chỉ vì đi làm vất quá nên mới vậy. Nhưng gặp phải đứa không hiểu thì sao, đương nhiên chúng sa đà trên những con đường tội lỗi. Trách một đứa trẻ con không hiểu truyện cho bố mẹ nhưng thứ chúng cần đơn giản là một ôm yêu thương, một nụ cười của bố hay sự vui vẻ trong gia đình. Hồi nhỏ, tôi luôn cho rằng tình yêu thương là quan trọng nhất nhưng từ ngày kinh tế gia đình khá lên, khi bố mẹ bớt mệt nhọc, những câu chửi rủa không còn, những cái tức giận của bố mẹ đi mất, sự vui vẻ trong bữa cơm gia đình xuất hiện. Tôi phát hiện ra rằng tiền cũng tạo ra được yêu thương.

...


Phụ nữ hay lo xa, khi họ tìm một người đàn ông, họ không chỉ muốn tìm một chỗ dựa cho bản thân mà còn muốn tìm một tương lai cho chính đứa con mình nữa. Họ không muốn đứa con mình sinh ra phải chịu cảnh đau khổ hay thiếu thốn.Ngay cả bản thân tôi cũng không muốn con mình giống như bản thân tôi lúc nhỏ.

Tại sao những chàng nghèo luôn trách phụ nữ chúng tôi tham tiền trong khi bản thân chưa một lần cố gắng? Sao không thử đứng dậy, bỏ hết mặc cảm, rũ hết tự ti? Khi tương lai vốn dĩ là có thứ để thay đổi.


Nhưng tôi cũng cảnh báo phụ nữ, đồng tiền cho bạn tất cả nhưng cũng có thể hủy hoại tất cả. Giờ tôi kể câu chuyện thứ hai, về bác gái tôi:

Bác gái tôi ngày xưa cũng là một người con gái nghèo trong làng. Vì gia cảnh nghèo nên rất tự ti, mối tình đầu tiên là với một anh chàng nhà giàu, nhưng sợ bà mẹ của anh ta, sợ sau này bị khinh rẻ nên đã từ chối. Tuổi trẻ cứ trôi qua, Cho đến một ngày bác phải lòng anh chàng nghèo nhất làng. Yêu vì anh tốt bụng, thương vì anh hiền lành. Nhưng anh phải đi bộ đội, bác gái tôi vừa lo anh ta chết vừa lo nếu anh ta sống thì sẽ chê mình già không thèm cưới (bởi những người đi bộ đội thời đó về làng toàn chọn những cô gái trẻ mười bảy mưới tám-trong khi bác tôi đã hai hai). Nhưng tình yêu mà, những bức thư tình nồng thắm vẫn được gửi cho nhau suốt bảy năm trời. Khi năm 75 giải phóng thì bác tôi đã không còn trẻ trung gì nữa. Anh ta khi về vẫn cưới bác tôi và thề rằng nếu không cưới được bác thì chẳng lấy ai cả.

(Giờ tôi xin gọi anh ta là bác trai.)

Họ hạnh phúc với nhau sáu năm sau đó, nhưng cái nghèo vẫn ám ảnh, bác trai tôi muốn đi học đại học, bác gái tôi ở nhà lo cho gia đình, bố mẹ già, bốn đứa con thơ. Bác tôi vào nam lập nghiệp, bác gái từng tháng vẫn gửi từng đồng vào cho chồng đi học, rồi gánh nặng đè lên khi hai bố mẹ chồng đã già yếu làm lụng chẳng được bao nhiêu, bốn đứa con thì lóc nhóc đòi ăn. Cái tàn nhẫn nhất của cuộc sống giờ mới hiện lên. Khi bác trai tôi thành công đỗ đạt thạc sĩ trong Sài Gòn, có lương bổng đàng hoàng,.Những năm chế độ bao cấp bị bãi bỏ, bác trai mở vốn lập công ty, càng ngày càng đi lên. Nhưng càng ngày càng ít về quê đã thế còn cấm bác gái tôi vào nam. Đến khi bác gái tôi nhận được lá thư bồ nhí gửi ra tận nơi đòi bác gái tôi li hôn, bác mới quyết tâm vào. Và thấy một cảnh tượng một thạc sĩ danh giá của một trường đại học xây nhà xây cửa cho bồ nhí ở, tiền bạc tiêu phung phí. Lúc đầu bác trai tôi xin tha thứ và làm lại từ đầu. Nhưng đàn ông vốn dĩ là ngựa quen đường cũ, đã được một lần thì đương nhiên sẽ có lần thứ hai. Bác trai tôi càng ngày càng tệ, uống rượu với bồ về nhà thì chửi mắng vợ, nói là đồ xấu xí và vô học. Cả ngày chẳng hỏi thăm con cái một câu, chỉ biết quẳng tiền cho chúng như nghĩa vụ. Bác gái tôi giờ là một quý phu nhân giàu có và danh giá, tiền chẳng thiếu nhưng tình yêu mất, chồng mất, cả hạnh phúc gia đình mất nốt. Những lá thư tình mà bác trai viết ngày xưa giờ chẳng khác nào vết cứa và hận thù.

Khi nghe bác gái kể truyện, tôi tự hỏi họ đã yêu nhau mười bốn năm trời và chịu đựng xa nhau hơn bảy năm trời. Nhưng tình yêu của họ lại không thắng được sau khi bác trai tôi xa nhà chỉ có bốn năm trời vào trong nam là đã có bồ nhí mới. Hay nói đúng hơn tình yêu họ đã mất khi bác trai tôi có tiền.


Khi nghèo, bát cơm muối trắng ăn cùng nhau cũng ngon. Bác trai tôi ngày xưa hiền lành, nhát gái. Bác gái tôi kể do ông quá tự ti vì nhà nghèo nhất làng nên chẳng dám tán ai. Vậy mà giờ chỉ vung tiền ra một cái là ba bốn cô chân dài ngồi cạnh...

Những ông đại gia bây giờ có nhiều người đi lên cảnh nghèo. Ngày xưa họ bị xã hội khinh bỉ nhưng hôm nay họ đạp lên cả xã hội. Tương lai là điều khó đoán định. Hôm nay bạn là nữ hoàng nhưng có khi ngày mai bạn chỉ là kẻ ăn mày mà thôi.

...

Này, những cô gái chân dài nếu có được đại gia...

Những ông đại gia lớn tuổi chỉ coi bạn là gái vui qua đường, thì cuối cùng người chịu thiệt là bạn thôi. Níu kéo ông ta bằng một đứa con, tốt thôi. Hãy xem đứa con bạn lớn lên trong mặc cảm, và dễ sa đà như thế nào? Và đừng ngạc nhiên khi đứa con chính thức của bà vợ cả đến đốt nhà bạn nhé.

Còn yêu những chàng công tử nhà giàu, bạn đừng tưởng là an toàn. Khi họ không có những kĩ năng sống, không đủ trải đời, không đủ hay giữ vững cái gia tài mà bố mẹ để lại, không sớm thì muộn anh ta sẽ thành kẻ ăn bám bạn. Hoặc Khi anh ta già đi, khi anh ta đã chán bạn rồi, bạn có chắc anh ta không đi theo vết xe đổ của bố và chửi bạn "Con đĩ ăn bám! Mày yêu tao vì tao giàu chứ gì?" Nghe câu này, bạn có hạnh phúc không. Trên đời này, không có thứ gì mà không phải trả giá cả bạn ạ! Ngay cả khi bạn có tiền từ một thằng đàn ông si mê bạn, thay vì bằng công sức lao động, bạn vẫn phải trả một cái giá tương xứng khác thôi.





Tôi khuyên những chàng dù nghèo hay giàu một câu chân thật : "Đừng than thở nữa, đừng mặc cảm nữa hay nói phụ nữ bây giờ ham tiền nữa. Cuộc đời còn dài, thay vì ngồi một chỗ thì hãy đứng dậy chứng tỏ mình đi. Hãy làm một cái cây bám rễ thật sâu trong lòng đất, dù tương lai có thế nào, đừng vì những cám dỗ cuộc đời mà đánh mất bản thân mình. Và sau này, khi bạn có hết yêu vợ của mình, thì cũng đừng ngừng tôn trọng cô ấy. Dù ít hay nhiều, cô ấy đã cùng bạn làm vợ chồng và đi qua nhiều thăng trầm vui sướng, khổ đau."


Tôi không tìm đại gia, không tìm một anh chàng nhà giàu, tôi cũng chẳng tìm một anh nhà nghèo thích tự kỉ. Tôi chỉ cần một người đàn ông biết cầu tiến, chăm chỉ, mỗi lần thất bại anh ấy sẽ biết vực dậy thay vì trách móc bản thân hay vợ con. Một người đàn ông dù nghèo hay giàu chỉ cần mỗi lần về nhà, anh ta có thể tôn trọng tôi, ôm lấy con cái và hỏi" Hôm nay con thế nào? Có ổn không?"

Tiền quan trọng thật, nhưng hạnh phúc có hay không, vốn không phải do nó quyết định.





Related

Blog Việt 7788825249564832368
item